
Toàn bộ các pháp đều gồm trong hai phần: luân hồi và niết bàn.
Luân hồi thì: Tự tánh là không, tướng là mê lầm, đặc tướng là hiển hiện như khổ đau.
Niết bàn thì: Tự tánh là không, tất cả mê lầm đều cạn kiệt và tan biến, đặc tướng là giải thoát khỏi mọi khổ đau.
📍Về sự mê lầm trong luân hồi:
•Ai mê lầm? — Tất cả chúng sinh trong ba cõi đều mê lầm.
•Mê lầm từ cơ sở nào? — Mê lầm từ tánh Không.
•Nhân của mê lầm là gì? — Đại vô minh.
•Mê lầm theo cách nào? — Mê lầm vào cảnh giới của sáu loài chúng sinh.
•Ví dụ mê lầm như thế nào? — Như giấc ngủ và giấc mơ.
•Mê lầm từ bao giờ? — Mê lầm từ vô thủy luân hồi.
•Lỗi lầm của sự mê lầm là gì? — Chỉ trôi dạt trong khổ đau.
•Khi nào mê lầm trở thành trí tuệ? — Khi đạt được Vô Thượng Bồ Đề.
•Mê lầm có tự giải thoát chăng? — Đó chính là điều được gọi là luân hồi không có bờ mé.
Vì vậy, luân hồi là mê lầm, khổ đau thật sâu nặng, dài lâu vô tận, không tự giải thoát được — vì lẽ đó, hãy từ hôm nay phát tâm tinh tấn cầu đạt Vô Thượng Bồ Đề!
Việt dịch: Vạn Thảo
Trích dịch từ: Luận Trang Nghiêm Giải Thoát của Gampopa
དྭགས་པོ་ཐར་རྒྱན།