
🔥MỘT ĐÓM LỬA SÂN ĐỐT CHÁY CẢ RỪNG CÔNG ĐỨC
📎*Trong Nhập Trung Quán Luận dạy:
"Bởi giận dữ với các pháp vương tử
Bố thí, trì giới công đức hằng trăm kiếp,
Lập tức tan biến trong một sát na gian,
Vì vậy không pháp nào tổn hại bằng giận dữ."
📎*Trong Nhập Bồ Tát Hạnh lại dạy:
"Thiện hành tích luỹ ngàn năm
Một giây nóng giận tiêu tan tức thì
Ác nào sánh kịp sân si
Hạnh tu nhẫn nhục không gì quý hơn."
☘️Vậy hai Luận giải này có mâu thuẫn nhau không? Vì Nhập Trung Quán Luận dạy giận dữ làm tan biến hàng trăm kiếp công đức, còn Nhập Bồ Tát Hạnh lại dạy giận dữ làm tan biến cả ngàn kiếp công đức?
🍀Trả lời: Hai Luận giải này không có mâu thuẫn nhau. Vì tuỳ thuộc vào "Đối tượng đang giận dữ" và "Đối tượng bị giận dữ" mà công đức tan biến cũng có phần khác biệt nhau.
**Trong Nhập Trung Quán Luận dạy: Vì "Đối tượng giận dữ" là "Hàng Bồ Tát không đắc dự ngôn" khi giận dữ với "Đối tượng bị giận dữ" là "Hàng Bồ tát đắc dự ngôn" thì hệ quả tích luỹ được do công đức hàng trăm kiếp tạo ra bị tan biến.
**Trong Nhập Bồ Tát Hạnh dạy: Vì "Đối tượng giận dữ" là "Hàng chưa chứng đắc được đạo" khi giận dữ với "Đối tượng bị giận dữ" là "Hàng Bồ tát đã chứng đắc được đạo" thì hệ quả tích luỹ được do công đức cả ngàn kiếp tạo ra bị tan biến.
^*^Vì vậy trong Trung Quán Tổng Nghĩa Luận dạy: Tuỳ thuộc vào "Sáu đối tượng đang giận dữ" và "Sáu đối tượng bị giận dữ" mà khi giận dữ hệ quả tích luỹ được do công đức bị tan biến cũng có phần khác biệt.
1."Đối tượng đang giận dữ" là "Hàng Bồ Tát có đại lực" nếu giận dữ với "Đối tượng bị giận dữ" là "Hàng Bồ Tát có tiểu lực" thì hệ quả tích luỹ được do công đức cả trăm kiếp bị tan biến.
2.Nếu "Hàng Bồ Tát có tiểu lực" giận dữ với "Hàng Bồ Tát có đại lực" thì từng một sát na giận dữ sẽ thiêu huỷ từng trăm kiếp công đức hệ quả và vị Bồ Tát đó sẽ phải tu tập lại từ đầu để tiếp tục tích luỹ lại phước đức.
3.Nếu "Hàng chưa chứng đắc được đạo" giận dữ với "Hàng Bồ Tát đã chứng đắc được đạo" thì từng một sát na giận dữ sẽ thiêu huỷ cả ngàn kiếp công đức hệ quả.
4.Nếu "Đối tượng đang giận dữ" đồng bậc với "Đối tượng bị giận dữ" thì hệ quả tích được do công đức hàng trăm kiếp bị tan biến khi giận dữ.
5.Nếu "Hàng Bồ Tát đã chứng đắc được đạo" giận dữ với "Hàng chưa chứng đắc được đạo" thì hệ quả tích được do công đức từ ba ngàn kiếp v.v... bị tan biến.
6.Nếu "Hàng chưa chứng đắc được đạo" giận dữ với "Hàng chưa chứng đắc được đạo" ví dụ như: Khi cung kính đảnh lễ một vị Tỳ Kheo có công đức vô lượng như thế nào, thì khi giận dữ với một vị Tỳ Kheo tội chướng cũng vô lượng như thế ấy, dầu cho là một vị Tỳ kheo đi chăng nữa khi giận dữ với một vị Tỳ kheo khác tâm giận dữ đó sẽ làm tổn hại vô lượng công đức tích luỹ được nhờ tu tập Trì Giới v.v..., công đức tu tập đó cũng không thể bảo hộ và chống đối được sự tiêu tan của phước đức do giận dữ gây ra.
🤍 Huống chi là hàng phàm phu căn tánh chậm lụt như mình nếu giận dữ thì tội chướng sẽ như thế nào?
🤍"Bồ Tát sợ Nhân chúng sanh sợ Quả" vì vậy cần phải tu tập Nhẫn Nhục như thế nào thì ở trong lòng bàn tay của chúng ta vậy.
རང་ཉིད་ཀྱིས་དགོངས་པ།
https://www.facebook.com/share/199QiZ9rV8/?mibextid=wwXIfr
✍🏼TN Vạn Thảo tạm Việt dịch
13.01.2022
Trích: དབུ་མ་དགོངས་པ་རབ་གསལ།༡༡༨
དབུ་མ་སྤྱི་དོན།༦༧