
Kinh Địa Tạng trình bày hạnh nguyện cứu độ chúng sinh nơi địa ngục của Bồ Tát Địa Tạng, giáo lý nhân quả nghiệp báo, và tinh thần hiếu đạo trong Phật giáo. Bộ kinh được xem là "Kinh Hiếu Đạo" của Phật giáo.
Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện (Kṣitigarbha Pranidhāna Sūtra) được Đức Phật thuyết tại cung trời Đao Lợi (Trāyastriṃśa) — tầng trời thứ hai trong sáu cõi trời dục giới. Đây là lần thuyết pháp đặc biệt: Đức Phật lên cung trời để thuyết pháp cho thân mẫu Ma Da (Māyā), người đã qua đời bảy ngày sau khi sinh Thái tử Tất Đạt Đa.
Việc Đức Phật lên cung trời thuyết pháp cho mẹ thể hiện tinh thần hiếu đạo cao nhất: ngay cả bậc giác ngộ viên mãn vẫn không quên ân sinh thành. Điều này thiết lập chủ đề trung tâm của toàn bộ kinh: hiếu đạo không chỉ là bổn phận thế gian mà còn là nền tảng của đạo giải thoát.
Tại cung trời Đao Lợi, vô lượng chư Phật, Bồ Tát, trời, rồng, và chúng sinh từ khắp mười phương tụ hội. Đức Phật phóng hào quang chiếu khắp, rồi bảo Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi: "Ông hãy nhìn xem, chúng hội này từ bao nhiêu cõi nước tập hợp về đây." Văn Thù bạch: "Bạch Thế Tôn, dù con dùng thần lực trong ngàn kiếp cũng không thể tính đếm được."
Đức Phật dạy: "Tất cả chúng hội này đều là những chúng sinh mà Bồ Tát Địa Tạng đã giáo hóa, đang giáo hóa và sẽ giáo hóa — trong quá khứ, hiện tại và vị lai." Câu nói này cho thấy phạm vi hoạt động của Bồ Tát Địa Tạng: không giới hạn trong một thế giới hay một thời đại, mà trải khắp mười phương, ba đời.
Bối cảnh thuyết kinh trên cung trời cũng mang ý nghĩa biểu tượng: cung trời Đao Lợi nằm trên đỉnh núi Tu Di — ranh giới giữa thế giới dục lạc và thế giới thanh tịnh. Đức Phật chọn nơi này để thuyết kinh, hàm ý rằng giáo lý Địa Tạng là cầu nối giữa đời thường (với đầy đủ nghiệp chướng, tham ái) và con đường giải thoát.
Trong Phật giáo Việt Nam, Kinh Địa Tạng được tụng phổ biến vào tháng Bảy âm lịch — mùa Vu Lan báo hiếu. Đây là thời điểm Phật tử hướng về cha mẹ, tổ tiên, và những người đã khuất, tụng kinh hồi hướng công đức với mong muốn giúp người thân được siêu thoát.
Hòa thượng Thích Trí Quảng nhận xét: "Kinh Địa Tạng không chỉ nói về cõi âm. Nó nói về nhân quả nghiệp báo trong cuộc sống hiện tại. Mỗi hành động, lời nói, ý nghĩ đều tạo nghiệp — và chính chúng ta quyết định cảnh giới mình sẽ sinh vào, không phải bất kỳ thế lực siêu nhiên nào."